Ấn Độ ký sự
Nóng hầm hập, mùi bụi, mùi người, mùi đường phố quện vào nhau, một sự luộm thuộm và hỗn tạp hơn cả những góc chật chội nhất của Việt Nam.
Việt Nam thì nhộn nhạo còn Ấn Độ giống như một phiên bản không hề có ý định sắp xếp lại mọi sự nhộn nhạo ấy để làm gì. Mọi thứ đều như đang tràn ra ngoài khuôn khổ, từ đường phố, con người đến âm thanh. Đi giữa cái hỗn độn ấy vào đúng ngày đáng ra chỉ nên ăn nhậu và tiệc tùng
có chút hoang đường thật!
Chính giữa cái hỗn độn gần như không có hình thức thì Ajanta Caves là sự tĩnh lặng và chính xác đến kỳ lạ. Bước vào trong hang, vừa thấy bóng dáng của những đứa con sinh sau đẻ muộn như Đôn Hoàng, Mạch Tích… và đương nhiên rất khác với trải nghiệm chùa ở Nhật: với khoảng trống, sự sạch sẽ gần như tuyệt đối. Ajanta thì bằng bóng tối tự nhiên, chiều sâu, cảm giác phải để mắt mình thích nghi dần mới thấy được thế giới tràn đầy bích hoạ và đám ong
vàng lượn quanh.
Ajanta không phải là một di tích kéo dài qua thời gian, mà như một vụ nổ sáng tạo được nén lại trong vài thập niên. Thật điên rồ, mình không có cảm giác đang nhìn quá khứ, mà như đang đứng giữa một ý niệm về thời gian đã được hoá đá.
Tóm lại là nóng nực, hôi hám, hỗn loạn nhưng cũng thật tráng quan đến mức khiếp đảm!
Thật kinh dị!