Bỏ qua đến nội dung
Su Art Space

Khúc ca thành Vijaya 阇槃遗恨- Vijaya挽歌

A——i ya—— A——ya—— Vijaya——

Gió biển thổi già bờ cau vắng,
Hoàng hôn thiêu đỏ những tường thành tan hoang.
Ai đã vùi vương miện vào trong cát?
Ai đã trao tên nước lại cho trăng?

Voi đá quỳ sâu trong cỏ dại,
Chim thần gãy cánh, chẳng bay về.
Ngọn lửa ngàn năm ẩn trong mạch gạch,
Không chịu tắt đi, cũng chẳng chịu soi đường.

Mẹ ơi, xin đừng hỏi người về.
Người về đã tan thành ngọn gió phương Nam:
Một nửa vượt qua muôn núi,
Một nửa chìm xuống biển khơi.

Vijaya——Vijaya——
Người không mất trong trận thành cuối cùng.
Người đã mất quê hương, từng tấc một,
Trên những tấm bản đồ của hậu thế.

Chỉ riêng sóng biển không chịu đổi lời,
Đêm đêm vẫn gọi tên xưa của người.
Và khi tên ấy rơi về nhân thế,
Không còn ai biết phải đáp lời ra sao.

Lửa tế đã tàn ngoài cửa tháp,
Linga lặng im đón gió sương.
Chiến mã từ lâu hóa thành cỏ dại,
Gươm đao rỉ thành ánh sáng giữa đồng hoang.

Con gái nhà ai xuôi theo dòng nước,
Trong lòng còn giấu nén hương sau cuối?
Nàng không ngoảnh lại ,,, nàng sợ chỉ một lần nhìn,
Cố quốc sẽ lại mất thêm một lần nữa.

A——ya——
Biển lặng thinh, Tháp lặng thinh
Đừng thay ta phục quốc.
Đừng thay ta báo thù.

Xin hãy nhớ những viên gạch này.
Xin nhớ những ngọn tháp này
Sinh ra đâu phải để làm phế tích——

Chúng là những bàn tay của trần gian
Từng giơ lên dâng cúng chư thần.

Vijaya——Vijaya——
Ta hát thật khẽ nỗi hận mất nước,
Sợ đánh thức những người đang ngủ giữa mạch gạch;
Sợ họ tỉnh dậy, rồi phải nhìn thêm một lần
Quê hương mình hóa thành cố thành kẻ khác.

Nếu lịch sử chỉ ghi ai thắng, ai thua,
Hãy để gió gìn giữ linh hồn người chiến bại.
Nếu bản đồ không còn lưu tên người nữa,
Hãy để biển, giữa đêm đen, tiếp tục gọi——

Vijaya—— Vijaya——

Biển còn đây. Tháp còn đây.
Tên xưa của người
Không còn trên bản đồ——
Mà ở trong tiếng gió.