Bỏ qua đến nội dung
Su Art Space

Tỉnh sống thế nào?

Mượn một chút men của Hồ trường, một chút khí ngạo nghễ của Cao Bá Quát, rồi đặt chúng vào tiếng guitar và nhịp trống của hôm nay. Không bắt chước cổ nhân, mà để hỏi một câu rất hiện tại: Nếu tỉnh có nghĩa là phải quen với điều sai, thì đôi khi, ta đành say để còn được là mình.

Rót đi… Một chén cho đời, một chén cho ta. Một chén nghiêng trời đất, một chén tỉnh sơn hà. Đời bày một cuộc đỏ đen, Kẻ mua tiếng tốt, người chen ghế ngồi. Ngoài môi nhân nghĩa đầy vơi, Trong tay cân sẵn giá người, giá danh. Mực đen tô chuyện thành xanh, Miệng người đổi trắng, mắt đành làm ngơ? Ta còn tỉnh, ta còn ngờ, Nên câu trái đạo sờ sờ chướng tai. Rượu đâu làm mắt ta say, Chỉ thêm bao trận, đắng cay mắt nhìn. Người đời tỉnh táo cầu vinh, Ta say giữ chút bất bình trong ta.

Thời này không say — tỉnh sống thế nào? Chướng tai! Gai mắt! Một cõi lao xao! Hồ trường! Hồ trường! Rót xuống đêm thâu! Ta say vì tỉnh — tỉnh đến bạc đầu! Ngẩng đầu hỏi cõi cao xanh: Vì sao ngọc vỡ, còn sành lên ngôi? Trời im. Ta bật tiếng cười, Cười cho danh lợi nhuộm người thành ma. Thôi thì rượu rót cho ta, Uống cho bật tiếng cười ra giữa trời. Người đời tỉnh để cúi người, Ta say cho thẳng một đời dọc ngang..

Thời này không say— tỉnh sống thế nào? Chướng tai! Gai mắt! Một cõi lao xao! Hồ trường! Hồ trường! Rót xuống đêm thâu! Ta say vì tỉnh— tỉnh đến bạc đầu! Đầu ta có bạc, Đời nghiêng mặc đời, Lòng không đổi lòng. Rót cho đêm cạn, Rót gọi ngày sang. Rượu tan còn khí, Chén vỡ còn gan! Thời này không say— tỉnh sống thế nào? Chướng tai! Gai mắt! Một cõi lao xao! Hồ trường! Hồ trường! Rót cạn đêm thâu! Ta say vì chẳng— học được cúi đầu! Ta say vì chẳng— học được cúi đầu! Rượu tan — ta tỉnh. Đời vẫn lao xao. Ta cười mà hỏi: Tỉnh sống… thế nào?

Lời / Lyrics: Nguyễn Sử Ý niệm âm nhạc & sản xuất: Nguyễn Sử
Music generated with AI-assisted tools
Photo by: Kiên Đoàn