Miếng trầu đỏ, miếng trầu hôi. Hồ Xuân Hương
Ai người têm miếng trầu này
Đỏ môi người nói
Đỏ tay người mời
Người bảo đàn bà mềm như lá
Ta cười, lá cũng đầy gân
Người bảo đàn bà khép nép
Ta giãi chày têm đỏ mùa xuân
Một miếng trầu cay đầu lưỡi
Vôi nồng ai quệt cho vừa
Cay thì cay đã, mà chưa mặn mà
Ai ăn tự biết
Ai cười thì mặc ai
Ta đem câu hát đi tìm
Ai đem lễ giáo làm nhà
Ta đem gió lộng thổi qua bốn mùa
Đừng hỏi ta mấy lần duyên lỡ
Đừng đếm chi mấy chuyến sang đò
Đời đem dây buộc thân con gái
Ta đem câu hát xé to giữa trời
Ta cười cho vỡ những lời buộc ta
Miệng đời khâu áo cho ta
Ta đem tiếng hát xé ra giữa trời
Miếng trầu đỏ, miếng trầu hôi
Ai thương thì nhận,
Ai vui thì nhìn
Thân này một bóng một mình
Mà xô nghiêng cả cuộc nhân tình thế thôi
Đừng kêu ta quá đa tình
Chỉ vì không chịu lặng thinh một đời
Chuông chùa còn vang ngoài ngõ
Mà ai động ở trong lòng
Khấn chi những lời ngay thẳng
Khi người còn giấu mặt đâm lưng
Ta đi qua đình, qua chợ
Qua bao con mắt nửa cười
Câu thơ như dao trong quạt
Mở ra thì đứt mấy lời
Có ai thương kẻ đa tình
Thì thương cho trót
Chớ đem luân lý
Buộc lấy thân mình
Có ai trách kẻ lẳng lơ
Khác gì trách gió
Hững hờ qua khe
Ta cười cho vỡ những lời buộc ta
Miệng đời khâu áo cho ta
Ta đem câu hát xé ra chợ trời
Miếng trầu đỏ, miếng trầu hôi
Đời ăn một miếng, nhớ thời còn đau
Mai sau ai có qua cầu
Nghe trong tiếng nước
Một câu ta cười
Đừng kêu ta quá đa tình
Chỉ vì không chịu lặng thinh một đời
Ai người têm miếng trầu này
Đỏ môi người nói
Đỏ tay người mời
Lời / Lyrics: Nguyễn Sử
Ý niệm âm nhạc & sản xuất: Nguyễn Sử
Music generated with AI-assisted tools