Bỏ qua đến nội dung
Su Art Space

Mái nhà

Người ta thường nói nhà là nơi để trở về. Nhưng trước khi là nơi trở về, nhà là nơi ta bắt đầu học cách tồn tại trên đời. Ta biết đến thế giới bằng nền gạch dưới chân, bằng vệt nắng bò chậm trên tường, tiếng cánh cửa khép lại mỗi tối, mùi quần áo trong tủ, độ lạnh của tay nắm cửa, tiếng mưa rơi trên mái. Một đứa trẻ chưa biết thế nào là kiến trúc, nhưng đã biết góc nào trong nhà khiến nó yên tâm; chỗ nào có thể trốn; căn phòng nào phải bước thật khẽ. Nó miết tay lên mặt tường, nằm dưới gầm bàn, nhìn chăm chăm lên trần nhà trong những đêm mất ngủ. Một ý niệm về thế giới thành hình từ đó: thế giới này có chắc chắn không, có dịu dàng không, có chỗ nào dành cho mình không?

Mỗi người đều mang theo một cái nhà đầu tiên, dù ngôi nhà ấy còn hay đã mất. Nó nằm trong cách ta chọn ánh sáng, màu tường, chiếc ghế muốn ngồi, khoảng cách giữa giường và cửa sổ. Có người dành cả đời để làm lại một căn phòng từng khiến mình bình yên. Có người không ngừng thay đổi chỗ ở vì chưa nơi nào giống được căn nhà vẫn còn nguyên trong trí nhớ.

Tất cả ký ức về một thời thơ ấu có khi chỉ trở về qua một vật rất nhỏ: một loại gạch lát, một then cửa, hay chiếc tay nắm đã quen với lòng bàn tay. Người ta từng nói tay nắm cửa là cái bắt tay của một tòa nhà. Trước khi bước vào bên trong, ta đã chạm vào nó; và qua cái chạm ấy, căn nhà báo trước rằng nó sẽ đón tiếp, khước từ, hay giữ ta lại.

Một người lớn lên trong căn nhà vững chãi, nhiều ánh sáng, khi phải chuyển đến một nơi ẩm thấp, gió lùa, thấy thế giới của mình mất đi một lớp bảo vệ. Nhiều năm sau, đã trưởng thành, người ấy vẫn đi tìm đúng loại cửa, đúng màu tường, đúng chiếc tay nắm ngày xưa. Người ta gọi đó là gu thẩm mỹ. Ta tưởng mình đang chọn đồ đạc. Thực ra đang chọn một trạng thái tinh thần.

Một căn nhà thanh sạch, ít đồ, ánh sáng nhạt vẫn có thể là nhà của một người bên trong luôn ồn ào. Trật tự của căn phòng là sự yên lặng họ chưa tìm thấy trong lòng. Một ngôi nhà đầy đá quý, kim loại sáng và những đồ vật đắt tiền được dựng lên quanh một khoảng trống không ai nhìn thấy. Có người không chịu nổi một bức tranh treo lệch. Không phải vì khó tính. Vì lớp da quá mỏng, phải mượn sự ngay ngắn của đồ vật để giữ cho thế giới khỏi đổ nghiêng thêm một lần nữa.

Bức tường phải dày. Cánh cửa phải khép kín. Đồ vật phải nằm đúng chỗ. Kiến trúc làm thay công việc mà tâm hồn chưa tự làm được: giữ cho con người khỏi phân tán. Ta sửa một căn phòng và đang sửa lại một đoạn đời. Ta đặt một chiếc ghế bên cửa sổ vì từng thiếu một nơi để ngồi yên. Ta làm căn bếp rộng vì tuổi thơ hiếm khi có những bữa cơm đủ mặt.

Mỗi căn nhà đều là một bản tự truyện viết bằng vật thể. Chỉ có điều, bản tự truyện này không kể chuyện theo thứ tự. Nó giấu ký ức trong tay nắm cửa, giấu nỗi sợ trong ổ khóa, giấu niềm kiêu hãnh trong mặt đá, giấu sự cô độc trong một căn phòng quá rộng. Nhà vừa là chân dung, vừa là phần bù. Nó kể điều ta có và để lộ điều ta thiếu.

Vì thế ta rất dễ bị tổn thương khi người khác chê căn nhà của mình. Họ tưởng họ đang chê một màu sơn, một món đồ, một kiểu bài trí. Điều bị chạm tới là ký ức về mẹ, về căn bếp cũ, về những ngày nghèo khó, hay ước muốn kín đáo rằng cuộc đời mình rồi sẽ khác đi.

Những cuộc tranh cãi về thẩm mỹ trong một gia đình hiếm khi chỉ là chuyện đẹp hay xấu. Hai người cãi nhau về một chiếc bàn, và câu chuyện thật nằm rất xa chiếc bàn ấy. Mỗi người đang bảo vệ một ký ức khác nhau về trật tự, về sự an toàn, về cuộc sống mình từng có hoặc từng mong muốn.

Muốn sống chung, phải học cách hỏi: vì sao vật này lại quan trọng với người kia? Vì sao căn phòng phải sáng đến thế? Vì sao chiếc tủ cũ không thể bỏ đi? Hiểu được câu chuyện nằm sau đồ vật, người ta thôi muốn thắng.

Cửa mở về hướng nào, bàn kê ở đâu, ánh sáng vào nhà lúc mấy giờ — dưới những câu hỏi ấy là những câu hỏi khác: ta muốn sống thế nào, muốn giữ lại điều gì, muốn người khác nhìn thấy mình ra sao.

Một căn nhà quá hoàn chỉnh không còn chỗ cho đời sống bước vào. Nhà phải đủ rộng để đón một đứa trẻ ra đời, một người già đi, một cuộc chia tay, một người mới đến, một thế hệ khác đặt chiếc bàn của họ vào nơi ta từng đặt chiếc bàn của mình.

Một căn nhà đẹp không bảo đảm hạnh phúc. Nó che được mưa, không ngăn được nỗi buồn; tạo được tĩnh lặng, không khiến một tâm trí thôi dậy sóng. Nó giống một ngày trời trong: mở ra khả năng để ta sống khoan hòa hơn, nói với nhau nhỏ hơn, ngồi lại lâu hơn. Một lời mời, không phải một lời bảo đảm. Lớp vỏ bền nhất bao quanh một con người vẫn là tình yêu.

Người cảm thấy mình được yêu không cần thế giới phải hoàn hảo mới yên lòng. Một căn phòng hơi lộn xộn không làm họ sụp đổ. Một cánh cửa cũ, một bức tường nứt, một chiếc bàn không đúng ý vẫn có thể thành nhà, nếu ở đó họ được đón nhận.

Còn khi chưa từng có cảm giác ấy, con người đi suốt đời từ căn nhà này sang căn nhà khác, sửa hết cánh cửa này đến bức tường kia, mà vẫn chưa tìm được nơi trú ngụ. Ta xây quanh mình nhiều lớp đá, gỗ và bê tông mà vẫn thấy lạnh.

Ta muốn tạo ra trên mặt đất này một khoảng nhỏ mà ở đó mình không phải đề phòng: một nơi có thể buông vai xuống, để đồ vật lộn xộn đôi chút, và thôi gồng mình thành một ai khác.

Một cái nhà tốt không cần kể hết mọi điều về chủ nhân. Nó chỉ cần giữ lại những gì người ấy không muốn đánh mất. Sau một chuyến đi dài, sau một ngày mệt mỏi, ta bước qua cánh cửa, đặt đồ đạc xuống, và những phần tản mát của mình từ từ được gọi về.